Sinh thời - Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của chúng ta, là người rất coi trọng nền giáo dục; Người đã khẳng định: “Không có thầy giáo thì không có giáo dục, không có giáo dục thì không nói gì đến phát triển kinh tế, văn hóa”. Người còn nói: Trong nghề giáo dục, tuy không có gì là đột xuất, nhưng rất vẻ vang “Không có tượng đồng, bia đá, không có gì là oanh liệt, nhưng làm tròn nhiệm vụ là anh hùng”. Người còn căn dặn: “Dạy cũng như học, phải chú trọng cả đức lẫn tài, để đào tạo thế hệ trẻ thành những người kế thừa xây dựng chủ nghĩa xã hội vừa hồng, vừa chuyên. Muốn vậy, người thầy phải thật thà, yêu nghề của mình”.
Câu nói của Người thật bình dị nhưng đòi hỏi mỗi nhà giáo phải có tấm lòng yêu nghề, mến trẻ; dồn tất cả tâm huyết, trí tuệ, công sức lên mỗi trang giáo án. Mỗi thầy cô giáo phải xác định đúng vị trí, trách nhiệm của mình; hoàn thành và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của người chiến sĩ trên mặt trận văn hoá, người kỹ sư tâm hồn. Thầy giáo phải vì học sinh mà nghiên cứu, mà đầu tư, để chất lượng giảng dạy ngày hôm nay cao hơn ngày hôm qua.
Mục tiêu giáo dục mà nhà trường hướng tới là đào tạo ra những lớp học trò có tri thức, có đạo đức, có lý tưởng niềm tin, có kỹ năng giao tiếp và hợp tác, biết làm việc có hiệu quả.
Để đạt được mục tiêu trên, các thế hệ nhà giáo Trường Tiểu học Hòa ình đã nối tiếp nhau viết tiếp trang sử vàng truyền thống giáo dục của quê hương. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù là chiến tranh ác liệt, hay khi kinh tế khó khăn những thầy, cô giáo không chỉ dạy tốt, mà khi Tổ quốc cần họ sẵn sàng gác bút nghiên lên đường cầm súng đánh giặc cứu nước. Trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ ác liệt, đã có những thầy giáo phải tạm xa mái trường, gấp lại trang giáo án còn giang giở để lên đường tham gia chiến đấu bảo vệ tổ quốc, và có những thầy giáo đã mãi mãi không trở về, có thầy để lại một phần thân thể nơi chiến trường;
Và khi chiến tranh kết thúc, các thầy cô lại trở về, tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Cũng trong cuộc kháng chiến cứu quốc ấy, các thầy cô giáo ở lại hậu phương cũng ra sức thi đua cùng tiền tuyến. Với chiếc mũ rơm, với hầm trú ẩn, thầy cô đã vượt qua khó khăn, bom đạn để nuôi dưỡng những ước mơ, hòa bão của bao thế hệ học trò. Khi đất nước thống nhất, kinh tế còn nhiều khó khăn, ngân sách địa phương còn hạn hẹp, cơ sở vật chất trang thiết bị dạy học còn thiếu thốn chưa đáp ứng với yêu cầu đổi mới của ngành giáo dục, nhưng các thế hệ thầy cô giáo vẫn say mê nghiên cứu, vẫn nhiệt huyết trong từng bài giảng. Tình yêu với nghề được phát huy trong mọi điều kiện, không kể lúc đứng trên bục giảng hay đã được nhà nước cho nghỉ theo chế độ. Hình ảnh các nhà giáo thế hệ đi trước không quản ngại sức khỏe, tuổi tác, luôn quan tâm, dõi bước theo phong trào giáo dục của xã nhà, luôn đồng hành cùng sự lớn mạnh của nhà trường; Chính vì thế đã thôi thúc và nhắc nhở các nhà giáo tiếp tục phát huy phong trào giáo dục và xứng đáng với sự quan tâm, niềm tin yêu kỳ vọng của lãnh đạo địa phương, của nhân dân và xứng đáng nối tiếp với truyền thống của các thế hệ nhà giáo đi trước.
Trong không khí hân hoan của cả nước hướng về ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, ngày mà cả xã hội với tấm lòng trân trọng, tôn vinh công lao to lớn của những người làm trong ngành giáo dục. Hòa chung niềm vui đó, Trường Tiểu học Trực Chính long trọng tổ chức kỷ niệm 43 năm ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 - 20/11/2025).
MỘT SỐ HÌNH ẢNH TRONG BUỔI KỈ NIỆM